Gianluigi Buffon: ‘Tôi vẫn chưa tiêu hóa nổi trận thua Man United’

0
24

Trong bài trả lời phỏng vấn trên L’Equipe, Gianluigi Buffon chia sẻ rất nhiều điều. Cựu thủ thành PSG nhắc lại trận thua M.U tại Champions League 2018/19 mà anh mắc sai lầm. Buffon cũng kể lại tình yêu với đôi găng bắt đầu ra sao và những điểm nhấn trong sự nghiệp của anh.

Ngày tôi hiểu mình sẽ trở thành thủ môn

Lúc nhỏ, tôi hay đá bóng và luôn có cảm giác sớm muộn gì cũng làm thủ môn. Rồi tôi hài lòng khi ghi bàn thường xuyên nên chưa bao giờ xem trọng việc sẽ trở thành “người gác đền”. Và đến World Cup 1990, đội bóng mà tôi thích là Cameroon với hai cầu thủ Omam-Biyik và Milla, những người hùng thực sự. Trong khung gỗ còn có Thomas Nkono. Với tôi, Nkono là biểu tượng tại World Cup vì cái cách anh ấy chứng tỏ vai trò của một thủ môn. Nkono thi đấu rất hào hoa, bốc lửa, thực hiện những pha cản phá hoàn hảo để bóng bay về phía trước tới 40m.

Mùa Hè năm đó, bố tôi nói với tôi: “Nào, mùa này con hãy làm thủ môn đi”. Bố tôi vốn là một VĐV điền kinh, ông muốn tôi thử sức ở nhiều vị trí. Ông nói với tôi điều này đã 3-4 năm nay, bởi có lẽ ông nhìn thấy ở tôi có những kỹ năng nhất định, và tôi đều từ chối. Nhưng lần này, tôi đã nghe lời bố. Khi tôi nói với CLB rằng tôi muốn bắt gôn, lãnh đạo đội bóng nói điều đó là không thể, rằng tôi đang chơi tốt ở tuyến giữa. Vậy là tôi buộc phải thay đổi CLB để được làm thủ môn (mỉm cười). Một vị trí với tôi có phần bạc bẽo và hiện tại tôi vẫn nghĩ như vậy.

Ngày tôi rời nhà đến Parma và bắt đầu làm thủ môn chuyên nghiệp

Đây là giai đoạn rất hạnh phúc. Tôi luôn là người can đảm. Mỗi khi bị nghi ngờ hoặc gặp khó khăn, tôi không bao giờ lùi bước. Tôi sống độc lập tự nhỏ và thích nghi với hoàn cảnh rất tốt. Lúc nhỏ tôi bị bố mẹ gửi khắp nơi vì bận đi làm và chăm sóc các chị gái của tôi. Khi thì tôi ở nhà các cô chú, lúc lại bên ông bà nội, ngoại. Thành ra tôi đã quen với việc xa nhà. Khi Parma muốn có tôi, chẳng do dự tôi gật đầu luôn. Tháng 6/1991, tôi chính thức tới Parma.

Trận đấu chuyên nghiệp đầu tiên của tôi diễn ra vào ngày 19/11/1995, Parma hòa Milan 0-0. Đó là trận đấu mà tôi cản phá được hai cú sút tuyệt đẹp của Roberto Baggio, một của George Weah, một của Marco Simeone và một của Stefano Eranio. Một ngày thi đấu trong mơ. Tôi đến Parma năm 13 tuổi với mong muốn ít nhất một lần được bước ra sân cỏ Serie A. Lúc mới đến, tôi tự nhủ: “Mình đến Parma, một đội bóng đang chơi ở Serie A. Vì thế, nếu mọi việc suôn sẻ, mình thi đấu tốt, tiến bộ thì cũng sẽ được lên đội 1. Và khi trình làng Serie A, tôi mới 17 tuổi. Hơn cả một giấc mơ”.

Ngày tôi quyết định ở lại Juventus để đá Serie B

Tôi không hề do dự. Một giây cũng không. Tôi đến gặp GĐTT thời đó và nói với ông ấy: “Hãy nói với tôi, nếu ông muốn tôi ra đi, tôi sẽ đi, và tôi sẽ tìm thấy đội bóng mới trong vòng 15 phút. Nếu điều khiến ông hài lòng là tôi ở lại, hãy nói điều đó cho tôi biết”. Họ không tin vào điều ấy, nhưng với tôi, đó là bình thường. Để có thể trở thành cầu thủ giỏi, tôi cần cảm thấy thoải mái.

Ngày tôi ký hợp đồng với PSG

Tôi đã định treo găng sau World Cup 2018. Thế nhưng, người đại diện của tôi đã nói rằng PSG muốn có tôi. Tôi cần 3-4 ngày để hỏi ý kiến gia đình, vợ con, người thân. Khi nói điều đó với các con, chúng nhảy cẫng lên vì vui mừng: “Chà, bố sẽ đến Paris, nơi có Mbappe, Neymar, Verratti, Marquinhos”. Tôi đã nghĩ chúng sẽ cản tôi, nhưng chúng lại thôi thúc tôi đến PSG.

Tôi luôn hạnh phúc trong thời gian khoác áo PSG. Nhưng ám ảnh lớn nhất vẫn là trận thua M.U tại Parc des Princes với tỷ số 1-3 vào ngày 6/3/2019. Tôi vẫn chưa tiêu hóa nổi thất bại ấy. Tôi đã mắc một sai lầm khó tin. Đến giờ, mỗi tuần tôi vẫn nghĩ đến nó 3-4 lần. Thật khủng khiếp.

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here