Guardiola là khuôn mẫu khiến Man United điên đảo

0
15

Pep Guardiola là cầu thủ trưởng thành từ lò La Masia, phát triển cùng Barcelona và khởi nghiệp HLV bằng cách dẫn dắt CLB này. Quan trọng hơn cả ông lại thành công rực rỡ và có vẻ như là gợi ý để mở ra trào lưu CLB dùng công thần làm HLV như tại Man United, Chelsea và mới nhất là Arsenal. Nhưng thực tế, Pep là khuôn mẫu hỏng.

Giám đốc của Arsenal và con trai của ông chủ Stan Kroenke là Josh nói: “Trước hết, Freddie có DNA của Arsenal” khi bổ nhiệm trợ lý của cựu HLV Unai Emery lên ngồi ghế nóng tạm thời. À vâng, người ta cũng nói như thế khi M.U bổ nhiệm Ole Gunnar Solskjaer và Chelsea bổ nhiệm Frank Lampard. Thế DNA của CLB có giá trị thật hay chỉ là ảo tưởng?

Việc bổ nhiệm Freddie Ljungberg làm HLV lâm thời có nghĩa là cựu ngôi sao người Thuỵ Điển này gia nhập đội ngũ của Solskjaer và Lampard, một trào lưu do sự thành công của Pep Guardiola khích lệ.

Rốt cuộc, Pep đã có kinh nghiệm gì khi đến Barcelona? Hãy xem ông ta đã làm những gì? Sự điên rồ đôi khi được định nghĩa rằng chúng ta đang cố gắng thực hiện cùng một thí nghiệm và mong đợi một kết quả khác.

Nhưng khi nói đến các cuộc hẹn phỏng vấn vị trí HLV, chắc chắn, sự điên rồ còn bao hàm cả sự lạc quan về việc thực hiện cùng một thử nghiệm và mong đợi kết quả tương tự. Điều này sẽ được minh hoạ rõ khi Pep gặp Solsa trong trận derby cuối tuần.

Khi HLV người Na Uy dẫn dắt Man United gần một năm trước, NHM bị nhồi sọ về hình ảnh của người hùng giải cứu CLB cũ. Tám chiến thắng liên tiếp đầu tiên trên mọi đấu trường càng vun vén sự ảo tưởng rằng Solskjaer chính là Guardiola phiên bản MU.

Thật ngớ ngẩn, nhưng quả là lúc đó, Ed Woodward đã noi gương Txiki Begiristain tại Barcelona hơn một thập kỷ trước khi bổ nhiệm Pep làm HLV của Barca. Bây giờ, Ed đã thấm thía sâu sắc hậu quả của cơn bốc đồng sau chiến thắng không tưởng trên sân PSG hồi tháng Ba.

Solskjaer hiểu rõ Man United. Ông chìm đắm trong văn hóa của nó, vào sự kỳ vọng của NHM và phong cách thi đấu mà họ khao khát. Sự hiện diện đơn thuần của ông đã tái hiện những ngày vinh quang. Ông đã được liên hệ ngay  tới Sir Alex Ferguson. Một gạch nối đến sự vĩ đại, sau đêm tháng Ba đó.

Những câu chuyện tương tự đã được kể về Guardiola tại Barcelona. Đó là một cậu bé nhặt bóng đã trở thành đội trưởng của CLB, kiêm vai trò đôi mắt, đôi tai và khối óc của Johan Cruyff trên sân cỏ. Một anh hùng xứ Catalan với sự hiểu biết sâu sắc về bóng đá của Cruyff đã trở về nhà để phục hưng Barca.

Và ông đã biến Barca thành đội bóng vĩ đại nhất thế giới. Đó là một câu chuyện hấp dẫn nhưng nó đã bị hiểu sai về một số lý do chính dẫn đến thành công của Guardiola.

Một phần, đó là vì Pep rất vui khi được tiếp tục công cuộc phục hưng một huyền thoại yêu dấu. Cruyff vẫn là vị thánh và dòng máu của Xavi là viên đá đỉnh vòm để Pep xây lại thánh đường. Nhưng Pep không phải là Cruyff.

Học thuyết trung tâm của Cruyff là coi cầu thủ là vua. Chủ nghĩa cá nhân được đánh giá cao. Dream Team của ông đầy rẫy sự nuông chiều thái quá với Romario và sự vô kỷ luật của Hristo Stoichkov. Khi giới hạn cầu thủ nước ngoài có hiệu lực, ông chấp nhận hy sinh ngôi sao khác để giữ Romario. Đó là nạn nhân Michael Laudrup.

Thật không thể tưởng tượng được rằng Guardiola, người đã khóc khi Laudrup bị bán, cũng đã làm như thế. Một trong những quyết định đầu tiên của Pep ở Barcelona năm 2008 là loại bỏ Ronaldinho. Pep coi trọng sự khiêm tốn và chăm chỉ, nên không muốn xây dựng đội bóng xung quanh một Ronaldinho lãng tử. Ông nhanh chóng thay đổi văn hoá của CLB.

“Tài năng của cầu thủ sẽ được phán xét ngay ở phòng thay đồ. Cách cư xử sẽ quyết định xem cầu thủ đó có ở lại không.” Đó là cách Begiristain mô tả triết lý của Pep tại Barcelona. HLV trẻ này đã đội câu thần chú đó lên đầu.

Hành vi và danh tiếng của Pep đã giúp ông thực thi nó, trong khi tài năng đảm bảo vị trí vững chắc. Phong cách thi đấu được xây dựng dựa trên nguyên tắc sở hữu bóng của Cruyff, nhưng theo kiểu của Pep.

Điều đáng nhớ là Barca chỉ đứng thứ ba La Liga dưới thời Frank Rijkaard, kém Real Madrid 18 điểm. Dưới thời Pep Guardiola, họ đã biến đổi. Cuối mùa giải đầu tiên, Barca đã đánh bại Real 6-2 tại Bernabeu với sự thăng hoa của Lionel Messi trong vai trò “số 9 ảo”. Kèm theo chức vô địch Champions League 2011.

Đó là vẻ huy hoàng của sự đổi mới mang nhiều tính truyền thống, những thứ mà Pep đã thể nghiệm ở mùa giải rực rỡ cùng Barcelona B. Thật vậy, ý tưởng của ông về vấn đề triển khai bóng trong bối cảnh tỉ lệ sở hữu bóng và gây sức ép được coi là quan trọng nhất. Nhờ điều này mà Pep còn thay đổi được cả nền bóng đá bảo thủ ở Premier League.

Tại sao chúng ta nói lại tất cả các vấn đề này? Bởi vì Guardiola đã trở thành khuôn mẫu, để những cầu thủ chất lượng bình thường cũng có thể được giao phần việc nặng nề nhất của bóng đá: làm HLV trưởng. Khuôn mẫu này xuất hiện lần đầu khi Ryan Giggs nắm quyền ở Man United sau khi David Moyes bị sa thải và bây giờ là Solskjaer.

Nhưng Pep đã không làm cho Barcelona lại trở nên vĩ đại chỉ vì ông hiểu văn hóa của CLB. Không phải là ông có nó mà là đã có nó. Nhiều danh hiệu của Pep tại Bayern Munich và Man City kể từ đó – những CLB có nền văn hóa rất khác biệt – là bằng chứng cho thấy ông có thể phát triển bên ngoài một môi trường quen thuộc.

Đặc biệt, Guardiola đã xung đột với văn hóa của Bayern. Sau chiến thắng trước Arsenal tại Champions League 2014, huyền thoại Franz Beckenbauer đã nói: “Chúng tôi cuối cùng sẽ trở thành một thứ Barcelona nhái rởm rít. Các cầu thủ bắt đầu chuyền bóng ngay cả trên vạch cầu môn”. Nhưng, Pep vẫn giành được 3 Đĩa Bạc liên tiếp theo cách của mình.

Tại Man City, Pep được hưởng các điều kiện ngoài sân cỏ thuận lợi hơn khi có sự hiện diện của Begiristain. Nhưng ở đây, ông cũng phải điều chỉnh ý tưởng của mình. Man City phụ thuộc nhiều vào những quả tạt hơn là Barca. “Khi bạn có Leroy Sane hoặc Raheem Sterling hoặc Kevin de Bruyne, bạn chiếm nhiều khoảng trống hơn, bạn chơi theo một cách khác. Bạn phải thích nghi với phẩm chất của những cầu thủ bạn có”, Guardiola giải thích.

Nó làm nổi bật một sự hiểu lầm về Pep bởi ông không phải là người quá cố chấp. Ý tưởng của ông đã phát triển. Ông hiểu rõ Barcelona nhưng đó không phải là lý do tại sao ông trở thành một HLV tuyệt vời và đó không phải là lý do tại sao Pep đang tận hưởng sự thành công ở Premier League, bất chấp ông hoàn toàn xa lạ với Man City, chỉ có mối liên hệ duy nhất là suýt trở thành cầu thủ của CLB này năm 2005, dưới thời HLV Stuart Pearce.

Jurgen Klopp cũng chưa bao giờ quen thuộc với Liverpool. Ông đã bị loại khỏi ngay từ vòng gửi xe khi định đầu quân cho CLB này hồi xa xưa bởi vì tại Melwood, trước truyền thông, Klopp chỉ giới thiệu mình là Người Bình Thường. Song, điều đó không ngăn cản ông phát triển mạnh ở Liverpool, nắm lấy truyền thống của CLB và tạo ra một con đường mới để thành công. 

Có lẽ sự khởi đầu đầy hứa hẹn của Lampard tại Chelsea sẽ tiếp tục củng cố  lý thuyết DNA này. Nhưng sau khi nói chuyện với Lampard về chủ đề này vào đầu mùa giải, cố gắng đi sâu vào lý do tại sao DNA hữu ích, chính HLV của Chelsea cũng tỏ ra nghi ngờ về thế mạnh này.

“Có rất ít điều có ích. Tôi biết cấu trúc CLB và tôi biết những ai thao túng hậu trường nên sự hiểu biết của tôi có tác dụng. Chúng tôi không cảm thấy lo lắng khi bước vào trụ sở CLB vào ngày đầu tiên. Tôi đã xem mọi trận đấu của Chelsea ở những mùa trước và tôi đã làm việc với rất nhiều cầu thủ của học viện trước đây. Nhưng phong độ và thành tích mới xác định tuổi thọ HLV của tôi tại Chelsea”.

Đó chính là mấu chốt của vấn đề. Kiến thức về CLB có thể cung cấp một khởi đầu thuận lợi và đem lại chút ít thời gian. Nhưng cuối cùng, tất cả mọi người, bao gồm Ljungberg, Solskjaer, Lampard sẽ tồn tại hay bị xử trảm dựa vào năng lực huấn luyện của chính họ. Và đừng mong vào tấm gương tốt của Pep Guardiola, bởi hình ảnh ở đó đã bị hiểu sai.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here